Nhiều ba mẹ thắc mắc: “Nếu trong gia đình có người tăng động, khó tập trung hoặc từng được chẩn đoán ADHD, con có dễ mắc ADHD hơn không?”
Câu trả lời là: ADHD có liên quan rõ đến yếu tố di truyền, nhưng điều đó không có nghĩa là cha mẹ có ADHD thì con chắc chắn sẽ mắc ADHD.

ADHD hay còn gọi là rối loạn tăng động giảm chú ý là một rối loạn phát triển thần kinh. Trẻ ADHD thường gặp khó khăn trong việc duy trì chú ý, kiểm soát xung động, điều chỉnh mức độ vận động và tổ chức hành vi phù hợp với tình huống.
Các biểu hiện thường gặp có thể gồm:
Những biểu hiện này cần được xem xét trong nhiều môi trường khác nhau như ở nhà, ở trường, khi học tập, khi chơi và trong sinh hoạt hằng ngày.
Yếu tố di truyền đóng vai trò quan trọng trong ADHD. Trẻ có người thân trong gia đình từng có biểu hiện ADHD sẽ có nguy cơ cao hơn so với trẻ không có yếu tố gia đình.
Tuy nhiên, ADHD không phải là bệnh di truyền theo kiểu “một gen quyết định tất cả”. Đây là tình trạng có tính đa yếu tố, nghĩa là nhiều yếu tố di truyền khác nhau có thể cùng góp phần làm tăng nguy cơ, kết hợp với các yếu tố phát triển và môi trường.
Nói cách khác, di truyền làm tăng nguy cơ, nhưng không phải là định mệnh.
Cách nuôi dạy thông thường không phải là nguyên nhân trực tiếp gây ADHD. Trẻ ADHD không phải vì “hư”, “lười”, “bướng” hay do ba mẹ dạy con chưa nghiêm.
Tuy nhiên, môi trường sống và cách người lớn hỗ trợ có thể ảnh hưởng đến mức độ biểu hiện của trẻ. Ví dụ, trẻ có thể khó kiểm soát hành vi hơn khi thiếu ngủ, lịch sinh hoạt không ổn định, môi trường quá nhiều kích thích, áp lực học tập quá cao hoặc thường xuyên bị la mắng.
Ngược lại, khi trẻ được hỗ trợ đúng cách, các khó khăn có thể được điều chỉnh tốt hơn.
ADHD được hiểu là kết quả của sự tương tác giữa nhiều yếu tố. Ngoài di truyền, một số yếu tố trước sinh, trong sinh và sau sinh cũng có thể liên quan đến nguy cơ ADHD hoặc làm biểu hiện của trẻ rõ hơn.
Bên cạnh đó, những yếu tố như giấc ngủ, nề nếp sinh hoạt, cách tổ chức môi trường học tập, phương pháp hướng dẫn và sự phối hợp giữa gia đình – nhà trường có thể ảnh hưởng lớn đến khả năng thích nghi của trẻ.
Vì vậy, điều quan trọng không phải là tìm người để đổ lỗi, mà là hiểu đúng khó khăn của trẻ để có cách hỗ trợ phù hợp.
Ba mẹ nên đưa trẻ đi đánh giá chuyên môn nếu các biểu hiện mất tập trung, tăng động hoặc xung động kéo dài, xuất hiện ở nhiều môi trường và ảnh hưởng đến học tập, sinh hoạt hoặc quan hệ xã hội của trẻ.
Một số dấu hiệu cần lưu ý gồm:
Đánh giá sớm giúp gia đình hiểu rõ trẻ đang gặp khó khăn ở đâu, mức độ như thế nào và cần hỗ trợ bằng cách nào.
Khi nghi ngờ trẻ có biểu hiện ADHD, ba mẹ có thể bắt đầu bằng những việc đơn giản:
ADHD không phải là lỗi của trẻ hay của ba mẹ. Khi được hiểu đúng và hỗ trợ phù hợp, trẻ có thể cải thiện khả năng chú ý, kiểm soát hành vi và thích nghi tốt hơn trong học tập cũng như sinh hoạt hằng ngày.
Tại Tâm Lý Nhi 315, đội ngũ chuyên môn hỗ trợ đánh giá, tư vấn và xây dựng định hướng can thiệp phù hợp cho trẻ có khó khăn về chú ý, tăng động, xung động, hành vi và kỹ năng thích nghi.
Hiểu đúng về ADHD giúp ba mẹ đồng hành cùng con một cách bình tĩnh, khoa học và hiệu quả hơn.
*Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không thay thế cho đánh giá, chẩn đoán hoặc điều trị trực tiếp bởi bác sĩ/chuyên gia chuyên môn.