Mỗi trẻ có tốc độ phát triển và cách khám phá thế giới rất riêng. Có trẻ biết nói sớm, có trẻ cần thêm thời gian để giao tiếp; có trẻ dễ thích nghi với môi trường mới, nhưng cũng có trẻ nhạy cảm hơn với âm thanh, ánh sáng, mùi vị hoặc sự thay đổi trong sinh hoạt hằng ngày.
Tuy nhiên, trong quá trình nuôi dạy trẻ, ba mẹ không chỉ nên quan sát việc con biết nói bao nhiêu từ hay con có làm theo yêu cầu hay không. Điều quan trọng hơn là nhìn toàn diện cách trẻ giao tiếp, tương tác, chơi, thích nghi và phản ứng với môi trường xung quanh.
Đối với trẻ rối loạn phổ tự kỷ (ASD), những khác biệt thường thể hiện rõ hơn ở 3 khía cạnh sau: giao tiếp và ngôn ngữ, tương tác xã hội, hành vi – sở thích – phản ứng giác quan.
Việc quan sát đúng giúp ba mẹ hiểu rõ hơn điểm mạnh, khó khăn và nhu cầu hỗ trợ của con trong từng giai đoạn phát triển.

Rối loạn phổ tự kỷ là một dạng khác biệt phát triển thần kinh, ảnh hưởng đến cách trẻ giao tiếp, tương tác xã hội, chơi, thích nghi với thay đổi và xử lý các kích thích từ môi trường.
ASD được gọi là “phổ” vì mỗi trẻ có biểu hiện rất khác nhau. Có trẻ ít nói hoặc chưa nói, có trẻ nói được nhiều từ nhưng khó trò chuyện qua lại. Có trẻ rất nhạy cảm với tiếng ồn, có trẻ lại thích chạy nhảy, xoay tròn hoặc tìm kiếm vận động mạnh. Có trẻ ít quan tâm đến bạn cùng tuổi, nhưng cũng có trẻ muốn chơi cùng bạn mà chưa biết cách tham gia.
Vì vậy, ba mẹ không nên chỉ dựa vào một biểu hiện đơn lẻ để kết luận về sự phát triển của trẻ. Thay vào đó, hãy quan sát nhiều nhóm kỹ năng trong đời sống hằng ngày của con.
Giao tiếp không chỉ là việc trẻ nói được bao nhiêu từ. Giao tiếp còn bao gồm cách trẻ dùng ánh mắt, cử chỉ, âm thanh, nét mặt, hành động hoặc lời nói để thể hiện nhu cầu, chia sẻ sự chú ý và kết nối với người khác.
Ba mẹ có thể quan sát:
Một số trẻ có thể nói được từ đơn, đọc được chữ hoặc gọi tên đồ vật, nhưng vẫn gặp khó khăn trong việc dùng ngôn ngữ để giao tiếp qua lại. Ví dụ, trẻ có thể đọc tên màu sắc, chữ cái, con số nhưng ít dùng lời nói để chia sẻ niềm vui, kể lại điều mình thấy hoặc trò chuyện qua lại với người khác.
Vì vậy, khi quan sát ngôn ngữ của trẻ, ba mẹ nên chú ý cả hai mặt: trẻ nói được gì và trẻ dùng lời nói hoặc cử chỉ để giao tiếp như thế nào.
Tương tác xã hội thể hiện ở việc trẻ có chú ý đến người khác, đáp lại khi được gọi, bắt chước, chia sẻ niềm vui, chơi qua lại và cùng tham gia hoạt động với người chăm sóc hay không.
Ba mẹ có thể quan sát:
Tương tác xã hội không chỉ là “trẻ có nhìn mắt hay không”. Điều quan trọng hơn là chất lượng tương tác: trẻ có dùng ánh mắt để kết nối, có chia sẻ sự chú ý, có đáp lại người khác và có duy trì hoạt động qua lại hay không.
Ví dụ, khi trẻ thấy một chiếc xe đồ chơi yêu thích, trẻ có thể chỉ nhìn chiếc xe và tự chơi một mình. Nhưng nếu trẻ nhìn chiếc xe, rồi nhìn sang ba mẹ, chỉ tay hoặc đưa xe cho ba mẹ xem, đó là dấu hiệu trẻ đang chia sẻ sự chú ý với người khác.
Khả năng tương tác xã hội giúp trẻ học cách kết nối, chia sẻ cảm xúc, chơi cùng người khác và phát triển kỹ năng giao tiếp trong sinh hoạt hằng ngày.
Mỗi trẻ đều có sở thích, thói quen và cách phản ứng khác nhau với môi trường. Tuy nhiên, ở một số trẻ rối loạn phổ tự kỷ, các sở thích, hành vi lặp lại hoặc phản ứng giác quan có thể rõ hơn, kéo dài hơn hoặc ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày của trẻ.
Ba mẹ có thể quan sát:
Những biểu hiện này không nên chỉ được hiểu là “trẻ hư”, “trẻ bướng” hoặc “trẻ cố tình chống đối”. Trong nhiều trường hợp, đó có thể là cách trẻ phản ứng với sự quá tải, sự khó đoán của môi trường hoặc nhu cầu cảm giác riêng của trẻ.
Việc quan sát nhóm kỹ năng này giúp ba mẹ hiểu rõ hơn trẻ đang cần gì: cần môi trường yên tĩnh hơn, cần báo trước khi thay đổi hoạt động, cần hỗ trợ chuyển tiếp, cần giảm kích thích hoặc cần có cách điều chỉnh cảm giác phù hợp hơn.
Không phải mọi biểu hiện khác biệt đều là dấu hiệu bất thường. Tuy nhiên, ba mẹ nên cho trẻ được đánh giá phát triển nếu nhận thấy một hoặc nhiều biểu hiện kéo dài và ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày, chẳng hạn như:
Đánh giá sớm không nhằm “dán nhãn” trẻ. Mục tiêu của đánh giá là giúp gia đình hiểu rõ hơn điểm mạnh, khó khăn và nhu cầu hỗ trợ của con. Từ đó, ba mẹ và chuyên viên có thể xây dựng kế hoạch đồng hành phù hợp, giúp trẻ phát triển giao tiếp, tương tác, chơi, tự lập và thích nghi tốt hơn.
Trong sinh hoạt hằng ngày, ba mẹ có thể bắt đầu bằng những cách đơn giản:
Những điều nhỏ được lặp lại đều đặn trong sinh hoạt hằng ngày có thể giúp trẻ có thêm cơ hội hiểu, phản hồi, bắt chước và kết nối với người khác.
Mỗi trẻ có một hành trình phát triển riêng. Khi ba mẹ hiểu đúng về đặc điểm của con, việc đồng hành sẽ nhẹ nhàng hơn, khoa học hơn và phù hợp hơn với nhu cầu thực tế của trẻ.
Tại Tâm Lý Nhi 315, đội ngũ chuyên môn đồng hành cùng gia đình trong quá trình quan sát, đánh giá và hỗ trợ sự phát triển toàn diện của trẻ. Thông qua đánh giá phát triển và tư vấn chuyên môn, ba mẹ có thể hiểu rõ hơn về khả năng giao tiếp, tương tác, hành vi, cảm giác, nhận thức và kỹ năng thích nghi của con.
Hiểu đúng về con giúp ba mẹ lựa chọn cách hỗ trợ phù hợp, giúp trẻ có thêm cơ hội phát triển và tham gia tốt hơn vào sinh hoạt hằng ngày.
*Nội dung bài viết chỉ mang tính tham khảo, không thay thế cho đánh giá, chẩn đoán hoặc điều trị trực tiếp bởi bác sĩ/chuyên gia chuyên môn.